<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thanh_tan weBlog - Thoi su, Kinh te, Giai tri, Kinh doanh, Am nhac, Nghe thuat &#187; fpt</title>
	<atom:link href="http://www.thanhtan.net/index.php/tag/fpt/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.thanhtan.net</link>
	<description>Now everyone can blog - simply a Wordpress blog in Vietnamese be a Vietnamese guy</description>
	<lastBuildDate>Mon, 07 Nov 2011 10:14:59 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Buổi tiệc nào rồi cũng tàn</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/17/bua-tiec-nao-roi-cung-tan-2/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/17/bua-tiec-nao-roi-cung-tan-2/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 17 Mar 2010 10:03:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục chung]]></category>
		<category><![CDATA[cong viec]]></category>
		<category><![CDATA[fdc]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=666</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay nhờ mạng xã hội Facebook mà tôi biết được trên Chungta.vn đã đã tin một người anh mà tôi khâm phục đã xin thôi giữ chức Chủ tịch của Công ty Phân phối mà anh đi cùng từ khi mới bắt đầu. Chẳng biết anh buồn hay vui nhưng dù sao cũng là một thời điểm tốt để nhớ về anh, nhớ về gia đình phân phối mà tôi đã dành hơn nửa thời gian làm việc của mình tại đó. Có lẽ đó là thời gian đi làm vui nhất và đáng nhớ nhất của tôi.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay nhờ mạng xã hội Facebook mà tôi biết được trên Chungta.vn đã đã tin một người anh mà tôi khâm phục đã xin thôi giữ chức Chủ tịch của Công ty Phân phối mà anh đi cùng từ khi mới bắt đầu. Chẳng biết anh buồn hay vui nhưng dù sao cũng là một thời điểm tốt để nhớ về anh, nhớ về gia đình phân phối mà tôi đã dành hơn nửa thời gian làm việc của mình tại đó. Có lẽ đó là thời gian đi làm vui nhất và đáng nhớ nhất của tôi.</p>
<p>Tôi vào Công ty Phân phối FPT (FDC) năm 2003 qua sự giới thiệu của MinhKN, lúc đó cũng đang cộng tác với FDC để chuẩn bị làm một mảng mới mà công ty cũng như tập đoàn đều mong đợi: Phân phối điện thoại di động Nokia. Lúc đó, Minh giới thiệu tôi vào gặp thẳng anh Tiến, ấn tượng đầu tiên bước vào là căn phòng lạnh toát, một cái bàn rất to và một người rất to ngồi sau đó. Lúc anh đứng dậy đi ra bàn ngồi nói chuyện, tôi liên tưởng liền đến những võ sĩ sumo của Nhật bản chậm chạp. Nhưng ánh mắt và hành động cũng như cách làm việc của anh lại rất nhanh. Anh hỏi một vài câu giống kiểu phỏng vấn thông thường rồi kết luận luôn để bắt đầu làm việc. Đó là lần xin việc nhanh nhất mà tôi được thực hiện.</p>
<p>Sau này trong quá trình làm việc, tôi học được cách quản lý của anh trong nhân sự cũng như công việc. Cách mà anh giới thiệu về một vấn đề và cách anh hứng thú làm một công việc nào đó và truyền cảm hứng đó cho những người thực hiện. Tôi học được ở anh nhiều thứ, cách tiếp khách, thưởng thức rượu, giao tiếp và làm việc với đối tác nước ngoài. Đó là những cái thực tế mà tôi cảm nhận được và tiếp thu được. Nhưng cũng có những cái mà tôi không cảm được. Mọi người ca ngợi anh làm MC giỏi nhất tập đoàn hay công ty nhưng tôi thấy anh làm dở ẹc. Mọi người nói rằng anh đã có lần nói với Ban Tổng Giám đốc là &#8220;các anh ngu bỏ mẹ&#8221; mà không bị đuổi việc, nhưng tôi chưa bao giờ tin chuyện này.</p>
<p>Tuy nhiên, FDC thời kì có anh ban đầu lại là thời kì tuyệt vời và vui vẻ nhất. Chúng tôi đã làm việc theo đúng nghĩa &#8220;làm hết sức, chơi hết mình&#8221;. Cống hiến hết mình cho công ty, đi làm cả ngày CN, T7 và kể cả gần Tết; nhưng khi chơi thì chúng tôi cũng hết mình, từ giải nhất Hội diễn 2004 đến giải nhì Hội diễn 2003; từ Sao chổi đến Hội thao Olympic; từ những lần đi xuyên Việt nghỉ mát bằng xe oto đến leo đỉnh Phanxipan &#8230; Tất cả những kỉ niệm đó thật khó phai mờ.</p>
<p>Năm 2007, sau khi rời FDC, tôi có quay lại FPT Land để được lại làm việc với anh, nhưng lúc đó 3 chức Tổng giám đốc và ước mơ lái máy bay của anh làm anh không còn được như xưa. Chiến dịch C20 khi khủng hoảng tài chính nổ ra năm 2008 làm cho mọi người ở FPT Land ra đi dần, không còn việc gì để làm và không biết làm việc gì. Tôi rời FPT hẳn.</p>
<p>Giờ đây, khi đang ngồi ở một nơi khác, làm một công việc khác, nhưng tôi vẫn nhớ về FPT và đặc biệt là FDC như là những kỉ niệm khó quên nhất trong cuộc đời làm việc của tôi. Khi biết anh thôi giữ chức Chủ tịch FTG (hợp nhất của FDC và một số công ty khác) tôi nghĩ rằng anh đang muốn tập trung làm nhiều hơn với FPT Land và Hòa Lạc, để thực hiện những mong muốn và mơ ước của anh. Và cho làm lại &#8230; tôi vẫn muốn làm việc tại FPT, làm việc cùng với anh.</p>
<p>17/3/2010<br />
Pate</p>
<p>Hội diễn FPT 2005 <img src='http://www.thanhtan.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
<p><object width="400" height="300"><param name="allowfullscreen" value="true" /><param name="allowscriptaccess" value="always" /><param name="movie" value="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=8324838&amp;server=vimeo.com&amp;show_title=1&amp;show_byline=1&amp;show_portrait=0&amp;color=&amp;fullscreen=1" /><embed src="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=8324838&amp;server=vimeo.com&amp;show_title=1&amp;show_byline=1&amp;show_portrait=0&amp;color=&amp;fullscreen=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" width="400" height="300"></embed></object>
<p><a href="http://vimeo.com/8324838">Hội diễn FPT 2005</a> from <a href="http://vimeo.com/tranthanhtan">Tony Trần</a> on <a href="http://vimeo.com">Vimeo</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/17/bua-tiec-nao-roi-cung-tan-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quy tắc ứng xử nội bộ FPT</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Oct 2009 11:20:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>
		<category><![CDATA[quy tac ung xu noi bo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=632</guid>
		<description><![CDATA[Mình post bài này lên không kẻo mấy bạn ở các công ty khác không tin nhưng 8 quy tắc sau có phần nào đó đúng. Nhất là đối với các bạn đang làm ở doanh nghiệp NN thì chắc là hơi bị lạ luôn, còn các bạn làm ở các doanh nghiệp khác thì cũng bình thường.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mình post bài này lên không kẻo mấy bạn ở các công ty khác không tin nhưng 8 quy tắc sau có phần nào đó đúng. Nhất là đối với các bạn đang làm ở doanh nghiệp NN thì chắc là hơi bị lạ luôn, còn các bạn làm ở các doanh nghiệp khác thì cũng bình thường.</p>
<blockquote><p>
<strong>Quy tắc ứng xử nội bộ FPT</strong></p>
<p>1. Sếp được khen nhân viên thoải mái<br />
2. Sếp không được chửi nhân viên, nếu trót chửi phải khen để bù lại<br />
3. Nhân viên được chửi sếp thoải mái<br />
4. Nhân viên không được khen sếp, nếu trót khen phải chửi để bù lại<br />
5. Nhân viên không được tặng quà cho sếp (quà rất nhỏ thì ok!!!).<br />
6. Đi ăn với sếp không được tranh trả tiền.<br />
7. Có thể phân công công việc cho sếp.<br />
8. Có thể bắt sếp đi họp với mình.</p></blockquote>
<p><em>Nguồn: Phan Phuong Dat&#8217;s</em></p>
<p><strong>Chú ý mấy điểm:</strong></p>
<p>1. Người tên <strong>Phan Phuong Dat</strong> đang (có thể là ko còn vì sau này mình ko biết) là Trưởng Ban TCBC của tập đoàn FPT, nói chung là vị trí to nhất trong tập đoàn về điều hành nhân sự, chắc sau mỗi PTGD phụ trách Nhân sự FPT (ko biết có không nữa).</p>
<p>2. <strong>Chửi </strong> không có nghĩa là chửi bậy, chửi bậy gọi là <strong>mạt sát, hạ nhục</strong> hay cái gì đó đại loại thế, mà mạt sát đồng nghiệp tại FPT thì sẽ bị kỉ luật, thậm chí đuổi việc.</p>
<p>3. Bốn quy tắc đầu nói chung là bình thường, vì ở FPT tự do, có thể nói điều mình nghĩ và điều mình cảm thấy về tổ chức, về công việc, về xã hội và thậm chí về cá nhân lãnh đạo với lãnh đạo (ở đây là sếp) để sếp hiểu và thay đổi cho phù hợp, từ đó môi trường làm việc tốt hơn. Một số nơi điều này là cấm, thậm chí phải nhịn. Một số sếp từ nơi khác về FPT cũng không quen việc này, tưởng nó ghét hay nói xấu gì mình. Nhưng nói sai để sửa, hình như là điều tốt; hơn là xu nịnh, che dấu cái xấu, để tật xấu nó mãi xấu.</p>
<p>4. Hai quy tắc sau thì là điểm hoàn toàn khác biệt. Không bao giờ có chuyện tặng quà sếp mấy cái dịp như Lễ, Tết, hay thậm chí là Trung thu (ở mấy nơi khác có khi 20/10 cũng tặng quà ấy chứ, cho nó có dịp mà). Còn quà kiểu như sinh nhật sếp tặng cái áo sơ-mi hay cái bút; hoặc được công ty cho đi du lịch về tặng cái chặn giấy làm lưu niệm, thì thoải mái vô tư.<br />
Có chuyện kể đi kể lại thành giai thoại ở FPT là có anh sếp, được một nhân viên cấp dưới mới từ nơi khác về tặng một lẵng quà to nhân dịp Tết Tây, do không ở nhà nên người nhà cứ nhận. Tất nhiên là anh sếp không thích cái kiểu này rồi. Sáng hôm sau, anh mang lẵng quà đến văn phòng và nói &#8220;Hôm qua cậu A/chị B để quên lẵng quà cho cả phòng nhân dịp Tết tây ở nhà tôi, hôm nay mang đến cho cả phòng liên hoan&#8221; Và thế là vừa đỡ phải nhận, vừa đỡ để nhân viên buồn tủi.<br />
Hơi dài dòng về chuyện này, quay sang chuyện đi ăn. Đi ăn ở FPT, thành quy tắc, ai trong bàn có chức cao hơn thì người đó trả tiền (nếu không có thỏa thuận chia sẻ từ trước). Điều này hợp với quy luật xã hội, chức cao thì tất nhiên lương cao hơn, thưởng cao hơn, thì phải phân chia thu nhập cho cấp dưới thôi. Chứ cấp dưới lương thấp, thưởng ít, đã nghèo, mỗi khi đi ăn lại phải móc tiền ra trả cho sếp, thế thì đã nghèo lại thành nghèo thêm thôi.<br />
Cái này cũng là một cái hay, tuy nhiên lạm dụng nhiều quá thành có hại. Có anh sếp, đi ăn cứ phải trả tiền, về sau sợ hội nhân viên rủ đi ăn, đành phải trốn đi ăn một mình. Tốt nhất là nếu vui vẻ, thì thỏa thuận chia sẻ tiền nong cho nó giống Tây. Mà Ta cũng có câu &#8220;Tiền bạc phân minh, Ái tình sòng phẳng&#8221; mà.</p>
<p>5. Hai quy tắc cuối thì chỉ là cách nói ngược của công việc. Thực ra công việc do nhân viên chủ động lên kế hoạch và hoàn thành công việc, không cần phải sếp giao việc chi tiết từng tí từng tí một. Chỉ có họp là giao đầu việc và deadline hoàn thành. Nếu có khó khăn, thì nhờ sếp giúp đỡ. Mà nhờ sếp thì phải lên kế hoạch nhờ sếp giúp làm cái này cái nọ liên quan đến cấp cao hơn. Đó là phân công công việc cho sếp. Còn đi họp thì khỏi phải nói. Nếu đã có họp với các phòng ban ngang cấp, mà ko có sếp, làm sao mà lấn áp phân công công việc phối hợp nhịp nhàng với phòng ban kia, phải có sếp đi cùng, nói mấy câu xuống nó mới xuôi. Thế là bắt sếp đi họp cùng mình.</p>
<p>Thực ra, mấy cái quy tắc trên, cũng chẳng có gì là khác biệt đối với một tổ chức cả, sếp vẫn là sếp, nhân viên vẫn là nhân viên. Nhưng lại khác cách chuyển tải vấn đề, viết câu chuyện. Nếu đọc như mấy quy tắc trên, nghe thì có vẻ rằng nhân viên có vẻ thoải mái và có quyền hơn cả sếp. Nhưng thực ra công việc thì nhân viên vẫn làm tuốt, sếp cũng chỉ đi họp, ngồi kí và nhận lương thưởng cao hơn mà thôi.</p>
<p>Các cụ xưa có câu &#8220;Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau&#8221; thì FPT áp dụng tốt cái này. Nhân viên thì đã trăm ngàn khổ sở, công việc nhiều hơn, lương ít hơn sếp, nếu mà còn bị ép buộc trong cả mấy cái quy tắc thì khác nào bị chèn ép quá đáng. Sếp ở FPT được cái chỉ quan tâm đến 2 thứ: 1 là công việc xong xuôi, 2 là cuối năm thưởng to tăng lương, vì thấy mấy cái chuyện lẻ tẻ như là quy tắc nói rằng nhân viên phân công công việc cho sếp, hay đi ăn vui trả tiền cho bữa tiệc thì ko có vấn đề gì cả. Kiểu này giống như kiểu, cho nó sướng cái mồm một tí nhưng chân tay nó vẫn khổ mà thôi. Âu cũng là một cách quản lý nhân sự.</p>
<p>Nhân bàn về quản lý nhân sự, một lãnh đạo khác của FPT có nói, đại ý nó là thế này : &#8220;Một tổ chức như một đoàn tầu, nhân viên thì như khách đi tầu, ai cũng phải lên tầu phải xuống tầu mà thôi. Quan trọng là anh lái tầu, chị quét dọn và chú soát vé, làm sao cho khách ra vào tàu được thoải mái, tàu vẫn đi đúng đường ray, đến ga đúng giờ, và chở được mục tiêu đến nơi&#8221;</p>
<p>Các bạn nghĩ thế nào? </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sinh nhật công ty FPT</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/13/13-9-2009/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/13/13-9-2009/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Sep 2009 16:06:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục chung]]></category>
		<category><![CDATA[13-9]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=587</guid>
		<description><![CDATA[Ngày 13/9 năm nay lẽ ra cũng bình thường như mọi năm, nếu như trên Facebook người FPT không hò nhau đồng loạt thay avatar bằng ngọn nến mừng sinh nhật công ty. Và thế là tôi lại bị cuốn theo cơn lốc của ngày sinh nhật công ty đặc biệt nhất mà tôi từng tham gia.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://www.thanhtan.net/wp-content/uploads/2009/09/fpt13092009.jpg" alt="fpt13092009" title="fpt13092009" width="198" height="283" class="alignright size-full wp-image-588" />Ngày 13/9 năm nay lẽ ra cũng bình thường như mọi năm, nếu như trên Facebook người FPT không hò nhau đồng loạt thay avatar bằng ngọn nến mừng sinh nhật công ty. Và thế là tôi lại bị cuốn theo cơn lốc của ngày sinh nhật công ty đặc biệt nhất mà tôi từng tham gia.</p>
<p>Có lẽ khó ở công ty nào có ngày sinh nhật công ty hoành tráng và đáng nhớ với cán bộ công nhân viên như vậy. Việc được lương thưởng vào ngày đó là bình thường như mọi nơi. Tuy nhiên ngày đó còn có Hội thao thể thao buổi sáng và Hội diễn văn nghệ vào buổi tối. Các chương trình diễn ra trong vòng một ngày, cũng không quá dài nhưng cái quan trọng vẫn là tinh thần và không khí chuẩn bị cho ngày đó của người FPT. Và điều này đem lại cho FPT một nét văn hóa công ty đáng quý, gắn kết những con người lại với nhau, bằng tình cảm và sự hòa đồng.</p>
<p>Tôi vào FPT tháng 10 năm 2003, năm đó Công ty Phân phối FPT là FDC cũng mới thành lập, nghe đâu cũng có tham gia Hội diễn gì đó. Nhưng ko quan tâm vì đã quá tận 1 tháng. Lúc đó tôi làm ở Trung tâm phân phối Nokia và chỉ quan tâm đến công việc.</p>
<p>Năm 2004. Năm đó Gene FPT ra đời. Hội diễn 13/9 với chủ đề Gene khó hiểu nhưng Ban Tổng cũng chọn ra được một người viết kịch bản cho vở diễn. Đó là anh SơnTT. Và lần đầu tiên, tôi thấy một vở diễn kịch không có lời thoại, chỉ có các bài hát nối lại với nhau, dựa trên một loạt các sự tích dân gian không liên quan gì đến nhau, và lời hát xuyên tạc từ các bài hát quen thuộc. Vở kịch mang tên Ngũ Hành (tức 5 củ hành).</p>
<p>Khi bắt đầu dựng vở, mọi người tập ở ngay sảnh công ty, tôi cũng mon men tham gia, và nhận luôn phần ghép nhạc cho vở kịch. Năm đó diễn viên chính là Thắng còi và Hưng mập, tôi được diễn, chỉ mon men ghép nhạc nhưng cũng đi cùng đoàn kịch từ đầu tới cuối, từ lúc thu âm ghép nhạc, nối các đoạn nhạc khớp với nhau, đến lúc tập kịch và diễn trên sân khấu. Tôi nhớ năm đó mới nghe Tran-Siberian Orchestra, đoạn cuối vở Ngũ Hành, tôi đưa luôn bản Requiem &#8211; The Fifth của TSO vào và phối hợp với nhạc chuông Nokia. Điều này có lẽ làm nên sự đặc biệt. Năm đó FDC đoạt giải nhất. Được góp sức vào thành công chung, mặc dù không được lên sân khấu nhưng cảm giác đó hoàn toàn khác lạ. Và từ đó tôi thích các Hội diễn FPT 13/9.<br />
Năm sau đó, năm 2005  anh SơnTT không tham gia viết kịch bản nữa. Chủ đề năm đó là Tình yêu Chí phèo gặp Thị nở. Và một lần nữa, đĩa nhạc đang thịnh hành năm đó lại làm cảm hứng cho ra kịch bản bất hủ. Đó là vở nhạc kịch Notre Dame de Paris (Thằng gù Nhà thờ đức bà). Tôi còn nhớ mấy đêm liền, tôi với Hưng mập, Thắng còi, ở lại công ty đến tận 12h đêm, hì hụi tách nhạc khớp lời, viết thành kịch bản. Và bất ngờ, năm đó sau khi tranh đấu mệt mỏi, tôi được chọn diễn vai Chí phèo. Vở kịch năm đó hoàn toàn tác động mạnh tới khán giả, không phải vì chúng tôi diễn hay, đơn giản chỉ là nguyên gốc nhạc của vở Notre Dame de Paris quá hay. Chỉ tiếc là chúng tôi diễn đầu tiên, từ đó không được giải nhất mà chỉ về thứ hai.</p>
<p><img src="http://www.thanhtan.net/wp-content/uploads/2009/09/1IMG_0004.jpg" alt="1IMG_0004" title="1IMG_0004" width="384" height="512" class="alignleft size-full wp-image-589" />Vai diễn Chí phèo cũng có nhiều kỉ niệm lúc diễn tập. Lầu đầu tiên tôi múa vũ đạo hoành tráng với một đội toàn nam, sau đó đội đó lại còn nhấc bổng tôi lên khỏi sân khấu (lúc đó chỉ sợ rơi ngã thì gãy răng). Rồi cuối vở tôi còn phải bế nữ diễn viên chính lúc đó nặng xấp xỉ 60kg đi mấy bước. Do chưa có kinh nghiệm bế trên sâu khấu vừa bế vừa diễn nên tôi đã bị chuột rút mấy lần. Nhưng cuối cùng, vai diễn cũng thành công, ít nhất là sau đó, nhiều người còn tưởng tôi hát thật trên sân khấu. Hic, tôi mà hát được như vậy, tôi đi sang Pháp thành nghệ sĩ hát Opera luôn chứ đâu cần làm ở FPT nữa.</p>
<p>Năm 2006, theo lời mời gọi của chức quyền, tôi lên vị trí cao hơn và tự nhiên mất đi sự nhiệt tình sáng tạo cho hội diễn FPT. Hơn nữa, với vai diễn thành công năm trước đó, nếu giờ tiếp tục mà diễn dở hơn, có thể cho rằng năm trước là ăn may, vì thế tôi không tham gia nữa. Năm đó tôi có đi xem vở diễn của FDC. Vở này vẫn đội ngũ cũ nhưng không có tôi mà thay vào đó là NamVH2. Cũng nhạc kịch hoành tráng, nhạc nối và phối ăn ý, dàn diễn viên hùng hậu với vũ đạo hoành tráng. Năm đó FDC đạt giải ba.</p>
<p>Tiếp theo nữa, năm 2007, vẫn theo tiếng gọi của chức quyền và lòng ham hố. Tôi theo lời gọi vào Nam làm việc cho FPT Online. Được 6 tháng, tôi đành phải xin chuyển ra ngoài Bắc vì nhiều lí do. Lúc chuyển ra cũng là tháng 9. Năm đó không tham gia diễn, không đi xem, 13/9 diễn ra trong im lặng. Cảm giác lúc đó thấy thiếu thiếu một cái gì đó.</p>
<p>Năm 2008, FPT Land không tham gia hội diễn một mình không hiểu vì lí do gì trong khi có cả tác gia LộcLD trong Ban Lãnh đạo. Có liên quân SCBL tham gia. Chỉ biết rằng năm đó tôi cũng không đi xem vì đông quá và không có vé. Cảm giác đã chây ì hơn và thấy không xem cũng không làm mình hối tiếc. Năm đó chỉ tiếc là có vụ Borat đình đám suốt mấy tháng sau đó mà xem lại ảnh tôi vẫn thấy ghê ghê. Tất nhiên ngoài Borat còn nhiều vở diễn có giá trị khác.</p>
<p>Năm nay, 2009, đã rời khỏi FPT. 13/9 vẫn diễn ra bình thản. Đi đánh tennis về. Vào Facebook và nhận ra bà con FPT đang bình luận rất nhiều về hội diễn. Và nhớ lại những gì đã qua &#8230;</p>
<p>Hội diễn sinh nhật FPT không phải là cái gì quá khó khăn để tổ chức hay cái gì quá hoành tráng. Đơn giản chỉ là một nơi để những người FPT có thể diễn, có thể hát, có thể tham gia hội, tham gia vào ngày sinh nhật công ty như một cá nhân của công ty. Những vở diễn có thể không mang nhiều giá trị nghệ thuật như những vở diễn chính thống nhưng nó lại là kết tinh sáng tạo của người FPT, khả năng cười và gây cười trên từng khía cạnh của công việc và quan trọng nhất, là nơi để người FPT có thể diễn như những diễn viên thực thụ. Điều mà ở ngoài đời chưa chắc đã làm được.</p>
<p>Trong khi những nơi khác có thể đánh giá con người bằng lượng bia họ uống được, công việc họ làm được, hay đơn giản chỉ là nịnh sếp hay biếu quà sếp bao nhiêu lần; thì tại FPT, con người cũng được đánh giá qua việc họ tham gia vào ngày sinh nhật công ty như thế nào. Tham gia vào ngày sinh nhật vừa là nghĩa vụ, vừa là một quyền lợi mà những ai làm ở FPT đều muốn có. Và ít nhất tôi đã từng được tham gia &#8230;</p>
<p>Một chút hoài niệm về những gì đã qua.</p>
<p>13/9/2009<br />
TânTT</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/13/13-9-2009/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phim &#8220;Lập trình&#8230;&#8221; không cho trái tim</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/05/04/laptrinhchotraitim/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/05/04/laptrinhchotraitim/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 04 May 2009 11:22:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục chung]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>
		<category><![CDATA[phim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=375</guid>
		<description><![CDATA[Lâu rồi không xem phim tối, hôm nay về sớm tranh thủ xem bộ phim đang được coi là "hót" trên truyền hình. "Phim lập trình cho trái tim" do FPT Media làm. Lúc làm phim này tớ cũng biết, thậm chí tí nữa đi casting cho phim, giờ mới thấy may mà cũng ko đi. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lâu rồi không xem phim tối, hôm nay về sớm tranh thủ xem bộ phim đang được coi là &#8220;hót&#8221; trên truyền hình. &#8220;Phim lập trình cho trái tim&#8221; do FPT Media làm. Lúc làm phim này tớ cũng biết, thậm chí tí nữa đi casting cho phim, giờ mới thấy may mà cũng ko đi. </p>
<p>Kể lể thêm tí nữa, hồi quay phim này trên FPT Cầu Giấy, quay ở tầng 13 và 14, đúng cái tầng mình đang làm việc, đồng chí Minh Tiệp (đóng vai Hoàng Lâm) vui lắm, cứ mỗi lần quay xong 1 buổi là lại nắm tay cô bạn gái rất xinh (không phải em đóng Vũ Vũ hay em Lan Hương) chạy vòng quanh khu làm việc của anh em, làm mọi người cứ phải ngó ra mà nhìn. </p>
<p>Lúc làm phim, tớ cũng hy vọng rất nhiều vào sự đột phá của FPT Media trong thể loại phim truyền hình. Nói thật là từ trước giờ tớ chỉ thích phim Mỹ, kể cả phim truyền hình. Nếu bạn xem Heroes, Smallville hay Prison Break thì cũng biết phim truyền hình của Mỹ làm như thế nào. Hay và hấp dẫn không kém phim nhựa của họ. Còn về phim truyền hình của nước ta từ trước đến giờ, báo chí cũng nói nhiều, không nói lại nữa. Hy vọng vào sự đột phá của FPT, làm ra cái mà những người khác không làm được</p>
<p>Nhưng, hy vọng bao nhiêu, xem phim lại thất vọng bấy nhiêu. Không hiểu là do kịch bản vẫn thế, đạo diễn vẫn thế mà phim vẫn thế, hay là do lí do nào khác. Nhưng xem phim, nói thật là tớ vẫn thấy &#8220;Phim lập trình cho trái tim&#8221; không khác gì các phim truyền hình từ trước đến giờ cả. Kịch bản vẫn như vậy, không hấp dẫn và có nhiều kịch tính. Dàn diễn viên thì theo Dân trí nói &#8220;<strong><em>Dàn diễn viên trẻ đẹp là lợi thế đầu tiên của Lập trình cho trái tim&#8221;</em></strong> thì đúng thật, nhưng diễn xuất sao vẫn cứng và gượng gạo như thế. Các cảnh quay vẫn quanh đi quẩn lại văn phòng và ngoài đường, các thể hiện các tình huống kịch tính hay tình cảm thì &#8220;nguyễn y vân&#8221;.</p>
<p>Ví dụ 1 cái, tập phim hôm nay có đoạn đồng chí bán buôn phần mềm lậu ra ngoài, có điện thoại, lập tức đeo kính đen đến một quán bar, quán chả có ma nào ngồi mỗi đồng chí đối tác ma ngồi với chai rượu. Vẫn mô típ cũ, cứ làm điều gì mờ ám là phải đeo kính đen đến một cách bí hiểm. Và cứ ngồi nói chuyện là lại phải vác một chai rượu ra. Hai đồng chí kia bàn công việc, cũng một chai rượu rót ra mời nhau; Hoàng Lâm ngồi với cậu em tâm sự, cũng lại một chai rượu rót ra uống suông. Chả lẽ cứ phải rượu mới nói chuyện trong phim được, hay là phim lỡ kí hợp đồng với hãng rượu thì phải. </p>
<p><center><img src="http://www12.24h.com.vn/upload/news/2009-03-17/1237261724-laptrinhchotraitim_04.jpg" alt="Lập trình cho trái tim" /></center></p>
<p>Ví dụ cái thứ 2, tập phim hôm nay xem có đoạn em Lan Hương (em này cũng làm ở FPT nên không nhớ đóng vai gì) và đồng chí người yêu (cũng chẳng nhớ tên nốt) đi chơi với nhau, rồi tự nhiên đuổi bắt nhau lăng nhăng &#8220;đuổi thật nhé&#8221; &#8220;ừ đuổi đi&#8221; &#8220;đuổi nhé&#8221; trên đường phố, rồi đâm sầm vào nhau, và rồi đặt môi vào nhau (không phải hôn, hôn không như vậy) trong tư thế xoay vòng vòng (cái này là mình nói thật vì rõ ràng góc quay ấy, cái đèn vẫn đứng yên nhưng 2 người bọn họ quay vòng vòng) rồi tối mù hẳn. Đúng là phim Việt Nam. </p>
<p>Thú thực là không muốn thốt ra cái câu ấy nhưng hôm nay xem xong chán quá, không biết phải nói thế nào, thôi thì viết một ít lên đây vậy. Còn trong thâm tâm, tớ vẫn muốn phim Việt có một điều gì đó khác hơn nữa, nhất là phim của FPT Media làm. Những phim khác cũng là truyền hình nhưng do hãng phim trong TP Hồ Chí Minh làm như &#8220;Bỗng dưng muốn khóc&#8221; hay &#8220;Cô gái xấu xí&#8221;, chưa thể gọi là thành công, nhưng ít nhất cũng dễ xem hơn &#8220;Lập trình cho trái tim&#8221;.</p>
<p>Mong rằng, bộ phim sau của FPT Media sẽ tốt hơn 1 chút. Bõ công anh ViệtTT đã phải rời FMD đi lang bạt nơi nào.</p>
<p>Tân </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/05/04/laptrinhchotraitim/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tạm biệt FPT</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/03/15/tambietfpt/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/03/15/tambietfpt/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Mar 2009 16:48:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục chung]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>
		<category><![CDATA[goodbye]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=86</guid>
		<description><![CDATA[Một cách chính thức, ngày hôm nay là ngày cuối cùng tôi là người FPT. Là người FPT không phải là một điều gì quá to lớn và hoành tráng, nhưng cũng có đôi điều tôi tiếc khi tôi rời FPT.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một cách chính thức, ngày hôm nay là ngày cuối cùng tôi là người FPT. Là người FPT không phải là một điều gì quá to lớn và hoành tráng, nhưng cũng có đôi điều tôi tiếc khi tôi rời FPT.<br />
<strong><br />
Năm điều tôi tiếc khi tôi rời FPT</strong><br />
- Tôi tiếc FPT là nới làm việc đầu tiên của tôi sau khi ra trường, mà tôi lại không gắn bó được lâu dài với FPT<br />
- Tôi tiếc tôi không thể tiếp tục làm việc với bao nhiêu người ở FPT, những người bạn, những người đồng nghiệp của tôi từ xa xưa, những người mà mối quan hệ còn thân hơn cả đồng nghiệp, mà là anh em bạn bè thân thiết<br />
- Tôi tiếc những lần làm phim, những hội diễn và những ban nhạc ở FPT, những hoạt động Tổng hội mà chỉ ở  FPT mới có<br />
- Tôi tiếc tôi đã không còn được gặp một số người FPT mà tôi yêu quý hơn cả bạn bè đồng nghiệp, giờ đây chỉ còn là những kỉ niệm.<br />
- Tôi tiếc đống cổ phiếu mà FPT cho tôi mua, coi như ghi nhận đóng góp bao nhiêu năm của tôi vào  FPT, giờ phải bán lại cho công ty với giá gốc</p>
<p>Nhưng tôi vẫn quyết định rời FPT, vì nhiều điều. Và quyết định này đến với tôi cũng khó khăn như khi tôi quyết định một việc lớn trong đời. Quyết định này như một bước ngoặt trong cuộc đời tôi mà tôi phải lựa chọn.</p>
<p><strong>Và tôi quyết định rời FPT vì mười điều sau</strong><br />
- Tôi rời FPT vì FPT không còn hấp dẫn với tôi nữa.<br />
- Tôi rời FPT vì một phần khủng hoảng tài chính đã ảnh hưởng đến Công ty Bất Động sản FPT, nơi tôi đang làm việc, khiến tôi không có việc gì làm suốt một thời gian dài.<br />
- Tôi rời FPT vì tôi không tìm được một vị trí khác tại FPT, vì nhiều lí do nhưng tôi vẫn không tìm được<br />
- Tôi rời FPT vì tôi tin rằng FPT không có tôi thì sẽ mất một cán bộ làm việc chăm chỉ, sáng tạo và đầy nhiệt huyết<br />
- Tôi rời FPT vì tôi thấy rằng FPT sẽ không còn có những hội diễn vui và trí tuệ như trước, những lần Hội diễn mà tôi mong chờ để được xem, giờ tôi thấy không đi xem cũng chẳng sao<br />
- Tôi rời FPT vì tôi không còn cảm thấy tự hào khi được tự xưng rằng &#8220;tôi là người FPT&#8221;<br />
- Tôi rời FPT vì tôi muốn một môi trường khác với FPT, để thử xem tôi có thích nghi với một điều mới lạ, khác hẳn với những gì tôi đã làm việc suốt bao lâu<br />
- Tôi rời FPT vì sau từng đấy năm làm việc, nếu phải bắt đầu lại từ đầu, tôi nghĩ tôi không cần bắt đầu lại trong FPT<br />
- Tôi rời FPT vì tôi muốn có một cái gì đó của riêng mình.<br />
- Tôi rời FPT vì nơi tôi đến, sẽ nằm trong kế hoạch và dự định của tôi trong thời gian tới</p>
<p>Nói như một người anh ở FPT nói với tôi &#8220;<em><strong>Hãy sống bằng giấc mơ của chính mình chứ đừng sống bằng giấc mơ của người khác</strong></em>&#8220;. Giấc mơ của người khác có thể là rất hoành tráng, là toàn cầu hóa, là công dân điện tử, nhưng đôi khi quá xa vời với tôi, mà tôi chỉ cần mơ những giấc mơ nhỏ nhoi mà thôi.</p>
<p align="center"><a title="nowhere to go (by Tony Trần)" href="http://www.flickr.com/photos/thanh_tan/3335725058/"><img title="nowhere to go (by Tony Trần)" src="http://farm4.static.flickr.com/3558/3335725058_6aeb944cf7.jpg" border="0" alt="nowhere to go (by Tony Trần)" width="344" height="500" /></a><br />
Ảnh chỉ mang tính minh họa, không liên quan đến chủ đề</p>
<p>À hôm nay cũng có một niềm vui nữa, đó là tôi vừa quyết định chớp nhoáng rước 1 chàng hoàng tử về. Mai sẽ công bố thông tin, giờ đi ngủ đã. Mai là đi làm sớm rồi, không dậy muộn nữa đâu.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/03/15/tambietfpt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>10</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

