<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thanh_tan weBlog &#187; Giải trí thư giãn</title>
	<atom:link href="http://www.thanhtan.net/index.php/category/gi%e1%ba%a3i-tri-th%c6%b0-gian/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.thanhtan.net</link>
	<description>Now everyone can blog</description>
	<lastBuildDate>Sat, 05 Jun 2010 03:15:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator>
		<item>
		<title>Bài học từ người ăn mày</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/12/bai-hoc-tu-nguoi-an-may/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/12/bai-hoc-tu-nguoi-an-may/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 12 Mar 2010 07:06:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thanh_tan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[an may]]></category>
		<category><![CDATA[mba]]></category>
		<category><![CDATA[nghe nghiep]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=664</guid>
		<description><![CDATA[Đôi khi trong cuộc sống sự yêu thích công việc đem lại cho người ta những kiến thức cực kì tuyệt hảo cho công việc mà họ đang làm. Chuyện sưu tầm dưới đây là một ví dụ, một nghề được coi là thấp nhất trong xã hội thì đôi với người ăn mày yêu nghề, nó trở thành một bài học đáng giá cho cả những người đã hay đang học MBA.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đôi khi trong cuộc sống sự yêu thích công việc đem lại cho người ta những kiến thức cực kì tuyệt hảo cho công việc mà họ đang làm. Chuyện sưu tầm dưới đây là một ví dụ, một nghề được coi là thấp nhất trong xã hội thì đôi với người ăn mày yêu nghề, nó trở thành một bài học đáng giá cho cả những người đã hay đang học MBA.</p>
<p>Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn.<br />
Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.<br />
- Xin anh&#8230; cho tôi ít tiền đi! &#8211; Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.<br />
Ăn mày rất thích kể lể.<br />
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền&#8230;<br />
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! &#8211; Tôi ngạc nhiên.<br />
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. &#8211; Ông ta bắt đầu mở máy.<br />
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:<br />
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?<br />
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.<br />
Ông ta giảng giải:<br />
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.<br />
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.<br />
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng&#8230;<br />
- &#8230;???<br />
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.</p>
<p><img src="http://photos-d.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs036.snc1/4332_73466659747_519764747_1744499_6013928_n.jpg" alt="" /></p>
<p>Ông ta lấy giọng nói tiếp:<br />
- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.<br />
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? &#8211; Tôi căn vặn.<br />
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!<br />
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?<br />
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.<br />
- Hả? Nhiều vậy sao?<br />
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:<br />
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.<br />
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.<br />
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.<br />
- Ông nói tiếp đi! &#8211; Tôi hào hứng.<br />
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?<br />
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.<br />
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.<br />
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên<br />
hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.<br />
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.</p>
<p><img src="http://photos-h.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs036.snc1/4332_73470014747_519764747_1744560_1519017_n.jpg" alt="" /></p>
<p>- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!<br />
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một người ăn mày nói câu này.<br />
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?<br />
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: &#8220;Hồng ơi, anh yêu em&#8221;, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.<br />
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hìnhxin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.<br />
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!<br />
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.<br />
Quá chuẩn!<br />
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.<br />
- Ối ông cũng có vợ con?<br />
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.<br />
Tôi buột miệng:<br />
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?<br />
&#8230;<br />
(Sưu tầm)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2010/03/12/bai-hoc-tu-nguoi-an-may/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quy tắc ứng xử nội bộ FPT</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Oct 2009 11:20:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thanh_tan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[fpt]]></category>
		<category><![CDATA[quy tac ung xu noi bo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=632</guid>
		<description><![CDATA[Mình post bài này lên không kẻo mấy bạn ở các công ty khác không tin nhưng 8 quy tắc sau có phần nào đó đúng. Nhất là đối với các bạn đang làm ở doanh nghiệp NN thì chắc là hơi bị lạ luôn, còn các bạn làm ở các doanh nghiệp khác thì cũng bình thường.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mình post bài này lên không kẻo mấy bạn ở các công ty khác không tin nhưng 8 quy tắc sau có phần nào đó đúng. Nhất là đối với các bạn đang làm ở doanh nghiệp NN thì chắc là hơi bị lạ luôn, còn các bạn làm ở các doanh nghiệp khác thì cũng bình thường.</p>
<blockquote><p>
<strong>Quy tắc ứng xử nội bộ FPT</strong></p>
<p>1. Sếp được khen nhân viên thoải mái<br />
2. Sếp không được chửi nhân viên, nếu trót chửi phải khen để bù lại<br />
3. Nhân viên được chửi sếp thoải mái<br />
4. Nhân viên không được khen sếp, nếu trót khen phải chửi để bù lại<br />
5. Nhân viên không được tặng quà cho sếp (quà rất nhỏ thì ok!!!).<br />
6. Đi ăn với sếp không được tranh trả tiền.<br />
7. Có thể phân công công việc cho sếp.<br />
8. Có thể bắt sếp đi họp với mình.</p></blockquote>
<p><em>Nguồn: Phan Phuong Dat&#8217;s</em></p>
<p><strong>Chú ý mấy điểm:</strong></p>
<p>1. Người tên <strong>Phan Phuong Dat</strong> đang (có thể là ko còn vì sau này mình ko biết) là Trưởng Ban TCBC của tập đoàn FPT, nói chung là vị trí to nhất trong tập đoàn về điều hành nhân sự, chắc sau mỗi PTGD phụ trách Nhân sự FPT (ko biết có không nữa).</p>
<p>2. <strong>Chửi </strong> không có nghĩa là chửi bậy, chửi bậy gọi là <strong>mạt sát, hạ nhục</strong> hay cái gì đó đại loại thế, mà mạt sát đồng nghiệp tại FPT thì sẽ bị kỉ luật, thậm chí đuổi việc.</p>
<p>3. Bốn quy tắc đầu nói chung là bình thường, vì ở FPT tự do, có thể nói điều mình nghĩ và điều mình cảm thấy về tổ chức, về công việc, về xã hội và thậm chí về cá nhân lãnh đạo với lãnh đạo (ở đây là sếp) để sếp hiểu và thay đổi cho phù hợp, từ đó môi trường làm việc tốt hơn. Một số nơi điều này là cấm, thậm chí phải nhịn. Một số sếp từ nơi khác về FPT cũng không quen việc này, tưởng nó ghét hay nói xấu gì mình. Nhưng nói sai để sửa, hình như là điều tốt; hơn là xu nịnh, che dấu cái xấu, để tật xấu nó mãi xấu.</p>
<p>4. Hai quy tắc sau thì là điểm hoàn toàn khác biệt. Không bao giờ có chuyện tặng quà sếp mấy cái dịp như Lễ, Tết, hay thậm chí là Trung thu (ở mấy nơi khác có khi 20/10 cũng tặng quà ấy chứ, cho nó có dịp mà). Còn quà kiểu như sinh nhật sếp tặng cái áo sơ-mi hay cái bút; hoặc được công ty cho đi du lịch về tặng cái chặn giấy làm lưu niệm, thì thoải mái vô tư.<br />
Có chuyện kể đi kể lại thành giai thoại ở FPT là có anh sếp, được một nhân viên cấp dưới mới từ nơi khác về tặng một lẵng quà to nhân dịp Tết Tây, do không ở nhà nên người nhà cứ nhận. Tất nhiên là anh sếp không thích cái kiểu này rồi. Sáng hôm sau, anh mang lẵng quà đến văn phòng và nói &#8220;Hôm qua cậu A/chị B để quên lẵng quà cho cả phòng nhân dịp Tết tây ở nhà tôi, hôm nay mang đến cho cả phòng liên hoan&#8221; Và thế là vừa đỡ phải nhận, vừa đỡ để nhân viên buồn tủi.<br />
Hơi dài dòng về chuyện này, quay sang chuyện đi ăn. Đi ăn ở FPT, thành quy tắc, ai trong bàn có chức cao hơn thì người đó trả tiền (nếu không có thỏa thuận chia sẻ từ trước). Điều này hợp với quy luật xã hội, chức cao thì tất nhiên lương cao hơn, thưởng cao hơn, thì phải phân chia thu nhập cho cấp dưới thôi. Chứ cấp dưới lương thấp, thưởng ít, đã nghèo, mỗi khi đi ăn lại phải móc tiền ra trả cho sếp, thế thì đã nghèo lại thành nghèo thêm thôi.<br />
Cái này cũng là một cái hay, tuy nhiên lạm dụng nhiều quá thành có hại. Có anh sếp, đi ăn cứ phải trả tiền, về sau sợ hội nhân viên rủ đi ăn, đành phải trốn đi ăn một mình. Tốt nhất là nếu vui vẻ, thì thỏa thuận chia sẻ tiền nong cho nó giống Tây. Mà Ta cũng có câu &#8220;Tiền bạc phân minh, Ái tình sòng phẳng&#8221; mà.</p>
<p>5. Hai quy tắc cuối thì chỉ là cách nói ngược của công việc. Thực ra công việc do nhân viên chủ động lên kế hoạch và hoàn thành công việc, không cần phải sếp giao việc chi tiết từng tí từng tí một. Chỉ có họp là giao đầu việc và deadline hoàn thành. Nếu có khó khăn, thì nhờ sếp giúp đỡ. Mà nhờ sếp thì phải lên kế hoạch nhờ sếp giúp làm cái này cái nọ liên quan đến cấp cao hơn. Đó là phân công công việc cho sếp. Còn đi họp thì khỏi phải nói. Nếu đã có họp với các phòng ban ngang cấp, mà ko có sếp, làm sao mà lấn áp phân công công việc phối hợp nhịp nhàng với phòng ban kia, phải có sếp đi cùng, nói mấy câu xuống nó mới xuôi. Thế là bắt sếp đi họp cùng mình.</p>
<p>Thực ra, mấy cái quy tắc trên, cũng chẳng có gì là khác biệt đối với một tổ chức cả, sếp vẫn là sếp, nhân viên vẫn là nhân viên. Nhưng lại khác cách chuyển tải vấn đề, viết câu chuyện. Nếu đọc như mấy quy tắc trên, nghe thì có vẻ rằng nhân viên có vẻ thoải mái và có quyền hơn cả sếp. Nhưng thực ra công việc thì nhân viên vẫn làm tuốt, sếp cũng chỉ đi họp, ngồi kí và nhận lương thưởng cao hơn mà thôi.</p>
<p>Các cụ xưa có câu &#8220;Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau&#8221; thì FPT áp dụng tốt cái này. Nhân viên thì đã trăm ngàn khổ sở, công việc nhiều hơn, lương ít hơn sếp, nếu mà còn bị ép buộc trong cả mấy cái quy tắc thì khác nào bị chèn ép quá đáng. Sếp ở FPT được cái chỉ quan tâm đến 2 thứ: 1 là công việc xong xuôi, 2 là cuối năm thưởng to tăng lương, vì thấy mấy cái chuyện lẻ tẻ như là quy tắc nói rằng nhân viên phân công công việc cho sếp, hay đi ăn vui trả tiền cho bữa tiệc thì ko có vấn đề gì cả. Kiểu này giống như kiểu, cho nó sướng cái mồm một tí nhưng chân tay nó vẫn khổ mà thôi. Âu cũng là một cách quản lý nhân sự.</p>
<p>Nhân bàn về quản lý nhân sự, một lãnh đạo khác của FPT có nói, đại ý nó là thế này : &#8220;Một tổ chức như một đoàn tầu, nhân viên thì như khách đi tầu, ai cũng phải lên tầu phải xuống tầu mà thôi. Quan trọng là anh lái tầu, chị quét dọn và chú soát vé, làm sao cho khách ra vào tàu được thoải mái, tàu vẫn đi đúng đường ray, đến ga đúng giờ, và chở được mục tiêu đến nơi&#8221;</p>
<p>Các bạn nghĩ thế nào? </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/10/07/quy-tac-ung-xu-noi-bo-fpt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;Đại gia nông dân&#8221; Facebook</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/17/facebook-farmer/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/17/facebook-farmer/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Sep 2009 15:38:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thanh_tan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[facebook]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=595</guid>
		<description><![CDATA[<strong>Sáng sáng thức dậy (có khi là 3-4h), việc đầu tiên của “đại gia” là phải nhanh tay bật máy tính, nôn nóng chờ kết nối internet, thông mạng facebook, đăng nhập account, nhảy bụp vào trang trại, hí hoáy bắt sâu nhổ cỏ, thu hái, chăm tưới vườn tược.</strong>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sáng sáng thức dậy (có khi là 3-4h), việc đầu tiên của “đại gia” là phải nhanh tay bật máy tính, nôn nóng chờ kết nối internet, thông mạng facebook, đăng nhập account, nhảy bụp vào trang trại, hí hoáy bắt sâu nhổ cỏ, thu hái, chăm tưới vườn tược.</p>
<p>“Đại gia” facebook chỉ cần vắt chân nằm khểnh một chỗ mà “đất đai” giăng khắp chốn, hết trang trại to lại đến nhà lầu lớn mở rộng không ngừng.</p>
<p>Tháng 7/2009, khi Yahoo tuyên bố đóng cửa hệ thống blog thông dụng nhất toàn cầu, không biết bao nhiêu độc giả, fan hâm mộ, người kinh doanh trên mạng đã kêu gào thét lác tiếc thương cho ngôi nhà ảo thân thiết của họ. Người ta chửi mắng Yahoo là bạc tình bạc nghĩa, đem con bỏ chợ, có đầu mà chả có… đuôi. Người ta sụt sùi kể lể về sự thân thiết đối với cái blog mà mình đã dầy công xây dựng trong mấy năm trời. Như thể đó thực sự là ngôi nhà thứ hai của họ. Và than thở từ nay không biết “đi đâu về đâu” mỗi khi lên mạng…</p>
<p>Thế rồi, cũng chỉ trong tháng 7 và nửa đầu tháng 8/2009, mạng xã hội facebook đã nhanh chóng chiếm lĩnh “trái tim” của “thị trường online”, nhanh hơn tất thảy những nỗ lực níu kéo, mời chào, quảng bá của Yahoo Plus và các “ông lớn” khác. Trong cơn lốc ấy, nhiều người không nhận ra vì sao mà mình đã bị ào ạt cuốn theo.</p>
<p>Sau khi vật vã “chuyển nhà” sang Yahoo Plus với nhiều tính năng linh động, có thể tùy chọn thêm hoặc bớt modul, “cày cuốc” làm thêm cái blogspot nhã nhặn giản dị nhưng sang trọng, mày mò thiết kế site riêng do Google cung cấp…, cũng chỉ để post thông tin, hình ảnh, clip, follow những vấn đề cùng quan tâm, chia sẻ tâm sự và kết nối với bạn bè, bỗng nhiên người ta nhận thấy facebook ưu việt hơn về nhiều thứ. Các tâm sự ngắn, text note dài, web link, video, chùm ảnh… đẩy lên facebook được chia sẻ trực tiếp tới tất cả những ai đã kết nối trong hệ thống bạn bè, theo kiểu “tự nhiên như cô tiên” chủ động “ấn vào mặt”, “bắt phải chia sẻ” chứ không “thụ động” ngồi đợi những ai quan tâm lần mò (mãi mới) đến được với mình.</p>
<p>Nhờ kiểu chia sẻ “bắt buộc” này mà cũng kha khá bạn bè bỗng nhiên biết đến tâm sự, trạng thái, hoàn cảnh của nhau, hưởng ứng nhau và quan tâm đến nhau rất thiết thân. &#8220;Chia sẻ&#8221; &#8211; một mỹ từ long lanh mà các pháo đài cô đơn thời hiện đại lựa chọn làm tiêu chí hướng tới như yêu cầu đầu tiên và cao nhất. Người ta cứ tự lừa mình là có thể chia sẻ, chứ thực sự có chia sẻ được với dăm ba tâm hồn cũng khó lắm. Nhưng (đời là thế) dù méo mó, có còn hơn không.</p>
<p>Cho đến tận bây giờ, khi mà facebook trở nên cực kỳ phổ biến ở Việt Nam, nhiều người vẫn chỉ biết tới mạng xã hội này như một công cụ chia sẻ tiện dụng. Nhưng một số rất đông người khác còn biết tới cả một khu vực giải trí bằng các trò web game nhẹ nhàng lôi cuốn họ vào con đường “dính chặt” với facebook.</p>
<p><img alt="" src="http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/images/22/2009/08/ngay17/chois.jpg" title="Barn Buddy" class="alignnone" width="400" height="290" /></p>
<p>Ban đầu và cũng thu hút được lượng người chơi lớn nhất, là Barn Buddy. Các new comer hì hụi chăm tưới từng ngọn khoai tây mới nảy, chăm chăm nhìn vào màn hình máy tính, sung sướng đợi những bông hoa đầu tiên đột nhiên nở rộ khi cây lớn. Trong cái thời buổi mà đất thực đắt như cắt cổ người ta thế này, bỗng dưng có nhà cửa, vườn tược, cây trái để mà chăm chút xây xướng thì còn gì bằng. New comer ngắm vườn cà nở hoa tím ngắt, vuốt ve những bắp ngô đã chín vàng ươm (tất nhiên là vuốt bằng chuột máy tính), thỏa mãn sung sướng gật gù: Thật là một thú chơi tao nhã!</p>
<p>New comer dạo bước sang những khu vườn khác, ngưỡng mộ nhìn các “đại gia” facebook đất rộng mênh mông, hoa lá cây trái đầy vườn. Nhìn độ rộng của mảnh đất đã trồng cấy và các loại hoa trái thì biết tầm mức đại gia. Level 6 mới mua được cà chua, đậu, ớt, bí ngô; level 7 mới có thể sắm táo đỏ, level 8 mới được bỏ dưa hấu vào bị, level 9 thì dâu tây, level 10 là chuối… Trồng được nho phải đợi tới tận level 14… Phải có tới 40.000 Credtis mới nuôi được con chó chạy quanh để canh trộm, hoặc chí ít cũng có gần 10.000 CR mới lót ổ được cho nàng gà mái hoa mơ cục ta cục tác thỉnh thoảng lại nhảy vào bới tung tóe cả vườn rau.</p>
<p>Tặc lưỡi xong rồi, new comer nghĩ mãi không hiểu sao các “đại gia” này giàu thế, mà giàu nhanh, giàu mạnh. Mình thì cày cuốc chắt bóp từng vụ mùa thu hái, dành dụm mãi mới mua được từng mét “đất đai” đắt đỏ. Lại còn phải bỏ tiền mua giống, mua phân, canh chừng sâu hại, cỏ dại mọc lên bất kỳ, rồi thì trộm cắp ẩn mặt lẩn khuất khắp chốn như rươi. Có những vụ, chín đỏ cả vườn cam, vườn táo, mà trót đi công tác (việc cơ quan, không đừng được) hoặc mắc vài vụ họp hành hết cả một ngày, thế là “thôi rồi lượm ơi”, cuối ngày online chỉ còn mỗi một việc là thu cây đổ, dọn dẹp vườn cho mùa mới mà chẳng nhận được tí tiền công cũng như tí điểm kinh nghiệm nào.</p>
<p>Thế, lúc đó mới hiểu ra vì sao mà các đại gia giàu nhanh, giàu mạnh. Hóa ra, nhiều “đại gia” bỏ cả ăn uống, cả ngày làm việc cũng như ngày nghỉ chỉ kỳ cụi online làm vườn, thậm chí nhiều “đại gia” phải ngủ ngày cày đêm, bình minh lên vào lúc 3-4h sáng, khi mà đồng bào còn đang say ngủ, lọ mọ vào ăn trộm khắp các vườn quả đã đến kỳ thu hái. Hóa ra (đời là thế) không ăn trộm, chỉ lo chăm chỉ cày cuốc thì lấy đâu ra lợi nhuận lắm thế mà đòi giàu nhanh.</p>
<p>Ban đầu, các new comer tức tối, giận dỗi, chửi bới kẻ ăn trộm. Rồi hì hục nhặt sâu nhặt cỏ mang bỏ vào vườn của các đại gia nhằm trả thù kẻ ăn trộm đáng ghét. Nhưng, ngay cả hành động “trả thù” này cũng được nhiều “đại gia” khuyến khích, thậm chí còn bố trí thời gian để cả một cộng đồng game thủ cùng vào thả sâu thả cỏ. Thoải mái đi. Các bạn thả càng nhiều, mình diệt càng nhanh và lên level càng chóng.</p>
<p>Nông dân mạng (cho đến lúc này không còn là new comer mới tinh vừa nhập hội nữa) chợt hiểu ra cái thú làm vườn của mình đã bị thương mại hóa đến độ mất hẳn cái tao nhã đi rồi. Cũng lần mò thử đi ăn trộm của kẻ khác xem sao, và thấy cũng hơi hơi thú vị khi lấy được vài quả cam, dăm trái táo, mấy bịch khoai tây… Rồi thì vui hẳn khi bán được mỗi đận tới mấy ngàn tiền vàng bỏ vào két sắt.</p>
<p>Rồi thì cũng bị những new comer khác chửi bới và trả thù bằng sâu, bằng cỏ. Nông dân mạng thờ ơ nghe, thờ ơ cười, và thờ ơ tiếp tục đi ăn trộm tất cả những lúc có thể online, bán rau quả lấy tiền không chút ân hận, tăng level chóng mặt, ung dung xếp mình vào hàng “có tiền có của”. Và, tặc lưỡi: “Không ăn trộm bất thành đại gia. Ở đâu và chỗ nào mà chẳng thế. Vô tư đi!”</p>
<p>Lang thang trên mạng nhiều ngày, “đại gia” còn mở thêm vườn tược đất đai trên nhiều “cõi” khác của facebook. “Đại gia” trồng dâu tây ở Farm Land, trồng hoa hồng ở Happy Farm, nuôi thú cưng ở Pet Society… Chỗ nào cũng có dấu vết của bàn tay chăm tưới, thiết kế, sắp xếp, thu vén và… ăn trộm lẫy lừng của “đại gia”.</p>
<p>Có một hôm, trong một cơn chán nản bất thình lình, chán đời chán người chán công việc chán cả vườn tược online, “đại gia” định bỏ vườn không nhà trống, chẳng trồng cấy gì nữa, nhưng lại tiếc chỗ tiền vàng kha khá nhiều trong két, định mang ra phân phát, cho biếu tặng tùm lum rồi sẽ biến mất về một nơi nào đó “sâu hun hút”. Nhưng, “đại gia” phát hiện ra facebook chưa có chức năng “Từ thiện” trong xã hội ảo. Thế nên, sau vài ngày chần chừ suy tính, “đại gia” bèn quay trở lại “tái xuất giang hồ” cùng “chốn facebook”. Và quyết định chẳng phân phát cho biếu tặng gì cho bất cứ ai,  và tặc lưỡi nghĩ, “bệnh từ thiện” âu cũng chỉ là cơn bốc đồng, phút chốc sẽ qua mau”.</p>
<p>Rồi trong một buổi sáng đẹp giời nơi công sở (đa số các “đại gia” đất đai mạng đều thuộc giới công sở), “đại gia” ngồi vắt chéo chân, thờ ơ tặc lưỡi: “Giá mà ở ngoài thành phố kia, cũng có thể dễ dàng ăn trộm như thế, dễ dàng mở rộng “bờ cõi” cho mình (gia đình mình, vợ con mình) như thế, thì cuộc đời này sẽ trở nên đơn giản, dễ dàng và… đáng yêu biết mấy!”</p>
<p>Hòa Bình<br />
(theo tintuconline)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/09/17/facebook-farmer/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thời khóa biểu của một Giám đốc</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/07/manager-timesheet/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/07/manager-timesheet/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 07 Jul 2009 10:06:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thanh_tan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[manager]]></category>
		<category><![CDATA[timesheet]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=527</guid>
		<description><![CDATA[Lang thang tìm được cái này, đọc cũng vui ra phết. Hihi]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lang thang tìm được cái này, đọc cũng vui ra phết. Hihi</p>
<p><img title="Thời khóa biểu của một giám đốc" src="http://photos-b.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs143.snc1/5300_1186051172421_1262523743_30515049_7582244_n.jpg" class="ngg-singlepic ngg-right" alt="Thời khóa biểu của một giám đốc" width="218" height="234" /><br />
7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.</p>
<p>8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm.</p>
<p>8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc comple.</p>
<p>8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.</p>
<p>9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục.</p>
<p>9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.</p>
<p>11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu &#8211; tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay.</p>
<p>Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình.</p>
<p>Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.</p>
<p>Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói.</p>
<p>Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều.</p>
<p>Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.</p>
<p>Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi.</p>
<p>Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Đá cho con mèo hai cú.</p>
<p>Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.</p>
<p>Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/07/manager-timesheet/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bắt đầu tuần mới với Netbook BMW</title>
		<link>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/06/netbook-bmw/</link>
		<comments>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/06/netbook-bmw/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 02:17:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thanh_tan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Giải trí thư giãn]]></category>
		<category><![CDATA[bmw]]></category>
		<category><![CDATA[netbook]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.thanhtan.net/?p=521</guid>
		<description><![CDATA[Bắt đầu một tuần mới làm việc, cố gắng làm việc để sắm chiếc netbook này nào. Hiện tại chưa thấy bán ở đâu, kể cả online lẫn tại Việt nam. Bạn nào biết đang bán ở đâu chỉ giúp nhé.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="divContent">
<p>Bắt đầu một tuần mới làm việc, cố gắng làm việc để sắm chiếc netbook này nào. Hiện tại chưa thấy bán ở đâu, kể cả online lẫn tại Việt nam. Bạn nào biết đang bán ở đâu chỉ giúp nhé.</p>
<h2>Netbook quyến rũ trong &#8220;chiếc áo&#8221; BMW</h2>
<p>TTO &#8211; Đó là sản phẩm Yiyi-S1 với chiếc áo mang biểu tượng “xế hộp” BMW trong bốn màu: xanh, đỏ, vàng và đen.</p>
<table style="border-collapse: separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=345196" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Yiyi-S1 mang logo BMW</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Máy có màn hình 10,2 inch, CPU Intel Atom N270 1.6GHz, ổ cứng 160 GB, bộ nhớ RAM 1 GB, chipset Intel 945 GSE và card đồ họa GMA 950 tích hợp. Yiyi-S1 có kích thước 263 mm x 183 mm x 28.8 mm, CD-ROM quang học.</p>
<p>Tuy nhiên, nhà sản xuất ở Trung Quốc chưa công bố giá chính thức.</p>
<table style="border-collapse: separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=345203" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=345204" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=345205" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Các màu sắc của Yiyi-S1</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>M.PHI (Theo Laptoppimp)</p></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.thanhtan.net/index.php/2009/07/06/netbook-bmw/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
