Cái gì cũng nhạt. Không thấy cảm hứng khi làm bất cứ việc gì. Đôi khi hứng lên làm một việc gì đó nhưng cũng đều bị dập tắt một cách không thương tiếc, khi thì là bố mẹ, khi thì là bạn bè, khi thì là tiền bạc … nhưng quan trọng nhất là bản thân mình không dám làm cái gì cả.
Cái cảm giác cũ lại chuẩn bị quay lại, chán chẳng muốn làm cái gì, chẳng muốn phấn đấu cũng chẳng cần hoài bão hay ước muốn gì nữa, sống vật vờ qua ngày. Những lúc như thế này mới cảm thấy thời gian trôi thật là nhanh, nháy mắt một cái đã một năm trôi qua mà không làm được điều gì đáng để ghi nhớ, rồi lại một năm nữa trôi qua, và rồi sắp một năm nữa trôi qua …
Đứa nào bậy bạ nói “Thời gian như chó chạy”, nhưng chó còn bắt lại được, ít nhất còn thêm ít riềng mẻ mắm tôm làm bữa thịt chó. Còn thời gian của mình thì chẳng biết nó là cái gì nữa. Như cơn gió thoảng qua chăng, không màu, không mùi, không vị như cuộc sống bây giờ nhạt nhẽo, không sung sướng, cũng chẳng khó khăn, chỉ là mọi thứ bình thường như những thứ bình thường khác mà thôi.
Có nhiều người cảm thấy cuộc sống đó là hạnh phúc, mình hiểu. Nhưng chẳng hiểu sao mình lại không chịu được cuộc sống như vậy. Thà rằng đi lang thang khắp nơi, thiếu ăn phải đi kiếm việc để sống, nhưng học được nhiều kinh nghiệm sống, quen biết được nhiều người, đi được nhiều nơi, kinh qua nhiều trải nghiệm … còn hơn là cứ chết dí một chỗ, ngồi đếm 8 tiếng đồng hồ trôi qua trong vô vọng để rồi lại về nhà, ăn ngủ và bắt đầu việc đếm 8 tiếng ngày hôm sau.
Cuộc sống nhạt quá lâu dẫn đến sự tự tin và lòng dũng cảm xông pha vào cuộc sống cũng nguội dần đi, giờ chẳng còn dũng khí để quyết định điều gì đó, may mà cũng dám nói ra nhưng lại rồi bỏ quên vào dĩ vãng vì người khác phản đối mà không muốn làm trái lại. Trước kia, đã từng dám nghĩ, như cuốn sách nào đó dạy “Tất cả mọi người rẽ trái, riêng tôi rẽ phải, và tôi chứng minh điều đó không sai” Giờ cũng chẳng dám rẽ nữa, đi theo mọi người cho nó lành. Mà có khi cái câu vừa rồi cũng viết sai, vì cũng chẳng dám viết nó là đúng nữa.
“Sống vậy cho nó lành” có lẽ là lời an ủi duy nhất cho cuộc sống hiện tại. Lành ư? Lành để làm gì? Lành thì đúng là tốt thật, nhưng lành rồi thì lành cũng trôi đi, để rồi thấy cuộc sống lành cũng thật là lành. Ôi điên cái đầu …
Minh họa vài tấm ảnh của cuộn phim chụp hơn 2 tháng không hết, hic, mãi đến cuối tuần rồi đem ra chụp linh tinh cho nó hết rồi đi rửa. Tất nhiên là chẳng liên quan gì đến chuyện đang kể cả. Thôi đi ngủ để mai đếm 8 tiếng cho dài, ôi 8 tiếng dài làm sao …







